Tính khả thi ứng dụng y tế từ xa cho một số dịch vụ y tế tại bệnh viện Đa Khoa tỉnh Phú Thọ, năm2016

Chuyên ngành: Quản lý Y tế

Tên hướng dẫn: PGS. TS. Lưu Ngọc Hoạt - PGS. TS. Trần Thị Giáng Hương

Tên tác giả: TRẦN MINH KHÁNH

Ngày gửi: 13-11-2017 02:58 PM

Cập nhật cuối: 13-11-2017 02:58 PM

Upload bởi: Admin

Dung lượng: 0 Bytes


Vui lòng [Đăng nhập] để tải tài liệu này


ĐẶT VẤN ĐỀ

Một trong các bất cập lớn của ngành y tế Việt Nam hiện tại là hiện tượng người bệnh (NB) tự vượt tuyến lên tuyến trên để khám chữa bệnh (KCB), gây ra tình trạng quá tải cho các bệnh viện (BV) tuyến trên. Khoảng 10 năm gần đây, tình trạng quá tải BV đã ngày càng trở nên trầm trọng, nhất là ở tuyến trung ương và tuyến tỉnh. Công suất sử dụng giường bệnh thường xuyên trên 100% và dao động từ 120 - 150%, thậm chí tới 200% ở một số BV lớn như BV Bạch Mai, BV K và BV Ung bướu TP. Hồ Chí Minh [1]. Khi NB vượt tuyến để KCB sẽ kéo theo nhiều hệ lụy như tăng chi phí tiền bạc, tốn kém thời gian cho NB và người nhà. Ngoài ra, NB còn không được hưởng chế độ bảo hiểm y tế (BHYT) đầy đủ khi đi KCB vượt tuyến [2].

Tình trạng đó tiếp tục kéo dài sẽ làm các BV tuyến dưới ngày càng ít NB nên giảm nguồn thu từ các dịch vụ, không có đủ nguồn lực để thu hút, ưu đãi cán bộ y tế có trình độ chuyên môn giỏi về làm việc, dẫn đến chất lượng phục vụ kém, làm cho NB lại muốn vượt tuyến. Điều này tạo ra một vòng xoắn rất khó tháo gỡ.

Ngành Y tế đã triển khai đồng bộ nhiều biện pháp, giải pháp để nâng cao chất lượng KCB cho tuyến dưới như: Tăng cường đầu tư cơ sở vật chất cho y tế tuyến dưới; tăng cường năng lực cán bộ y tế tuyến dưới (Đề án 1816; Đè án BV vệ tinh …vv). Các giải pháp trên đã góp phần giảm tình trạng NB vượt tuyến, gây quá tải cho các BV tuyến trên, song hiệu quả mang lại chưa thực sự như kỳ vọng đặt ra. Không ít BV tuyến dưới vẫn tồn tại thói quen ỷ lại vào sự hỗ trợ từ BV tuyến trên, chưa chuẩn bị sẵn sàng các điều kiện về nhân lực, cơ sở vật chất, trang thiết bị để tiếp nhận các kỹ thuật chuyển giao .v.v. Một số kỹ thuật cao, số lượng NB có nhu cầu thụ hưởng ở tuyến dưới không nhiều, dẫn đến lãng phí nguồn lực khi thực hiện cử cán bộ tuyến trên về chuyển giao kỹ thuật [3].