Tình trạng nhạy cảm ngà răng của nhân viên công ty bảo hiểm Nhân thọ tại Hà Nội

Năm xuất bản: 2013

Số xuất bản: 5

Tác giả: Tống Minh Sơn

Nghiên cứu được thực hiện nhằm xác định tỷ lệ nhạy cảm ngà răng và một số yếu tố liên quan đến nhạy cảm ngà răng của 155 nhân viên đang làm việc cho công ty Bảo hiểm Nhân thọ tại Hà Nội. Kết quả cho thấy tỷ lệ nhạy cảm ngà là 47,74 %. Nhạy cảm ngà gặp nhiều (87,83%) ở lứa tuổi 22 - 40, cao nhất là dưới 30 và nữ giới hay bị hơn nam. Tổn thương tổ chức cứng ở vùng cổ răng là tổn thương gây nhạy cảm ngà hay gặp nhất. Một số yếu tố nguy cơ liên quan là chải răng không đúng kỹ thuật, hay ăn thức ăn có tính axit. Tỷ lệ nhạy cảm ngà tương đối cao (47,74%). Chải răng không đúng kỹ thuật, hay ăn thức ăn có tính axit là những yếu tố nguy cơ nhạy cảm ngà răng cao.

Xem chi tiết

Đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng một số trường hợp nhiễm nấm phổi (aspergillus fumigatus) điều trị tại khoa Hô hấp Bệnh viện Bạch Mai

Năm xuất bản: 2008

Số xuất bản: 4

Tác giả: Hoàng Hồng Thái

Nấm phổi do Aspergillus không phải là bệnh hiếm gặp, nhưng nó thường bị ẩn trong các bệnh khác nên dễ bị bỏ qua. Ngày nay, với tình trạng gia tăng các yếu tố nguy cơ, tỷ lệ bắt gặp nấm phổi ngày một tăng. Mặt khác, với tiến bộ vượt bậc của các kỹ thuật chẩn đoán, nấm phổi ngày càng được chẩn đoán nhiều hơn. Mục tiêu: (1). Nghiên cứu các triệu chứng lâm sàng và cận lâm sàng của nấm phổi. (2). Nhận xét bước đầu về kết quả điều trị những trường hợp bị nấm phổi. Đối tượng nghiên cứu: 15 trường hợp nghi nấm phổi được khám lâm sàng và thực hiện các kỹ thuật chẩn đoán cũng như kết quả phẫu thuật, xét nghiệm sau mổ, xác định có nấm aspergillus fumigatus ở phổi từ 1/2007 đến 1/2008. Phương pháp nghiên cứu: hồi cứu mô tả. Kết quả. Nam: 8 TH, nữ 7 TH.Ho máu: 9 TH (60%).Chẩn đoán chắc chắn có nấm 12 TH (80%) (sinh thiết phế quản, sinh thiết xuyên thành ngực thấy nấm ở 5 TH (34%), 7 TH phẫu thụât cắt phổi (47%). Có 8 TH (53%) điều trị nội khoa vì không còn chỉ định mổ. Kết luận: nấm phổi không phải là 1 bệnh hiếm gặp, nó thường xảy rs trên cơ địa suy giảm miễn dịch hoặc có tổn thương lao cũ với triệu chứng lâm sàng thường gặp là ho máu.Về điều trị thì phẫu thuật là phương pháp hiệu quả đối với các TH u nấm, song với các TH suy giảm miễn dịch thì điều trị nội khoa là phương pháp hữu hiệu hơn

Xem chi tiết

Theo dõi dọc một năm bệnh sâu răng ở học sinh 12 tuổi tại trường THCS An Lạc, TP Hồ Chí Minh.

Năm xuất bản: 2010

Số xuất bản: 15.1

Tác giả: Trần Thị Bích Vân, Hoàng Tử Hùng

Nghiên cứu thuộc dự án nghiên cứu về “các yếu tố nguy cơ sâu răng, liên kết những bằng chứng cá nhân và cộng đồng” của Khoa RHM, ĐHYD TP.HCM. Mục tiêu: xác định những yếu tố thật sự làm trẻ có nguy cơ cao tăng sâu răng sau một năm để từ đó xây dựng mô thức tiên đoán sâu răng trong tương lai của học sinh 12 tuổi trường THCS An Lạc quận Bình Tân, Tp. Hồ Chí Minh. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: mẫu nghiên cứu gồm 149 học sinh 12 tuổi được khám sâu răng theo chỉ số ICDAS và thu thập các yếu tố nguy cơ lần 1 (tháng 3/2006) và được tái đánh giá tình trạng sâu răng sau 1 năm (tháng 3/2007). Các yếu tố nguy cơ được sử dụng để phân tích mối liên quan với sự thay đổi tình trạng sâu răng sau 1 năm gồm có: độ nhớt nước bọt, pH nước bọt không kích thích, lưu lượng nước bọt kích thích, khả năng đệm của nước bọt, số lượng Streptococcus mutans, số lượng Lactobacilli, pH mảng bám, tình trạng vệ sinh răng miệng, trình độ học vấn của cha, trình độ học vấn của mẹ, mức thu nhập gia đình, chế độ ăn có đường và axít giữa các bữa ăn chính, số lần chải răng, sang thương sâu răng mới chớm (đốm trắng/ nâu), có sâu răng đến ngà ban đầu. Kết quả: tình trạng sâu răng được đánh giá ở 2 ngưỡng chẩn đoán khác nhau: ở mức độ S3 (sâu từ ngà) tỷ lệ % sâu răng là 67,1% và số trung bình S3MT MR là 4,29, ở mức độ S1 (sâu men và ngà) tỷ lệ % sâu răng là 99,3% và số trung bình S1MT-MR là 13,12. Về sự gia tăng sâu răng sau 1 năm, ở mức S1, sau 1 năm có 81,2% học sinh có thêm tối thiểu một mặt răng bị sâu và tăng trung bình 4,6 mặt răng sâu mới; ở mức S3 có 49% học sinh có thêm tối thiểu một mặt răng bị sâu và tăng trung bình 1,09 mặt răng sâu mới. Khi phân tích mối liên quan giữa từng yếu tố với sự phân bố tỷ lệ % trẻ không tăng sâu răng (DS3MT - MR = 0) và tăng sâu răng cao (DS3MT-MR ≥ 2) kết quả cho thấy có 5 yếu tố liên quan có ý nghĩa: pH nước bọt không kích thích, yếu tố khả năng đệm của nước bọt, yếu tố pH mảng bám, yếu tố VSRM và yếu tố có sang thương sâu đến ngà ban đầu. Khi phân tích hồi quy đa yếu tố, chỉ có hai yếu tố là yếu tố “Khả năng đệm của nước bọt không tốt” (p = 0,023) và yếu tố “Có sang thương sâu đến ngà ban đầu” (p < 0,001) là 2 yếu tố nguy cơ thực sự làm trẻ có nguy cơ tăng tối thiểu 2 mặt răng sâu sau một năm. Xây dựng mô thức tiên đoán sâu răng bao gồm 2 yếu tố: khả năng đệm của nước bọt không tốt và có sang thương sâu đến ngà ban đầu đạt được khả năng tiên đoán sâu răng rất cao với độ nhạy là 100%, độ chuyên 95,5%, PV(+) là 86,7% và PV(-) là 100%. Kết luận: nghiên cứu đã xây dựng được 1 mô thức tiên đoán sâu răng có giá trị tiên đoán sâu răng cao. Khuyến nghị: cần đánh giá cả sang thương sâu răng sớm để tránh ước lượng dưới tình trạng sâu răng. Chiến lược dự phòng sâu răng nên tập trung vào nhóm có nguy cơ sâu răng cao cụ thể là nhóm trẻ đang có sang thương sâu ngà trong miệng.

Xem chi tiết

Tật khúc xạ ở học sinh phổ thông tỉnh Bắc Kạn năm 2007

Năm xuất bản: 2011

Số xuất bản: 1

Tác giả: Mai Quốc Tùng, Hoàng Linh, Đinh Mạnh Cường, Phạm Trọng Văn

Theo Tổ chức Y tế Thế giới, tật khúc xạ đặc biệt là cận thị là một trong năm nguyên nhân hàng đầu gây giảm thị lực có thể phòng tránh được. Mục tiêu: Đánh giá thực trạng tình hình tật khúc xạ ở học sinh phổ thông tỉnh Bắc Kạn. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu cắt ngang mô tả học sinh phổ thông từ lớp 1 đến lớp 12 đang học tập và sinh sống ở Tỉnh Bắc Kạn. Cách chọn mẫu ngẫu nghiên, phân tầng theo cấp học và địa dư. Các học sinh thuộc đối tượng nghiên cứu được khám mắt toàn diện. Tật khúc xạ được đo bằng máy đo khúc xạ tu động sau khi tra thuốc liệt điều tiết 30 phút. Kết quả: Đã có 3580 học sinh các cấp được khám, trong đó nam chiếm 40,3%, nữ chiếm 59,7%. Độ khúc xạ cầu tương đương (ĐCTĐ) trung bình là 0,95 ± 0,83D ở học sinh tiểu học (TH), 0,51 ± 0,69D ở học sinh trung học cơ sở (THCS) và 0,08 ± 1,49D ở học sinh trung học phổ thông (THPT). Tỷ lệ cận thị (ĐCTĐ = - 0,5D) ở học sinh TH là 2,4%, ở học sinh THCS là 5,9% và ở học sinh THPT là 17,0%. Có sự khác biệt về ĐCTĐ và tỷ lệ tật khúc xạ giữa học sinh cùng độ tuổi nhưng ở môi trường thành thị so với nông thôn (p < 0,01). Học sinh thành thị có nguy cơ bị cận thị cao hơn ở học sinh nông thôn. Kết luận: Tỷ lệ cận thị ở học sinh Bắc Kạn tương đối thấp so với các tỉnh thành khác trong cả nước. Nguyên nhân giảm thị lực chính là tật khúc xạ đặc biệt là cận thị. Nên có những biện pháp phòng chống cận thị áp dụng ở Tỉnh Bắc Kạn trong khi tỷ lệ tật khúc xạ còn chưa cao.

Xem chi tiết

Các liệu pháp mới điều trị loãng xương của Chapurlat, P.D Delmas (Nouveaux traitements de I’ostéoporose) Trong “La revue de médecine interne 25 (2004)-S537-S579”

Năm xuất bản: 2006

Số xuất bản: 2

Tác giả: Đàm Trung Bảo

Việc điều trị hay dự phòng bệnh loãng xương trước đây chủ yếu là dùng liệu pháp thay thế hormon (HRT), rồi trong vòng 10 năm trở lại đây, chủ yếu lại là liệu pháp dùng các bisphosphonat kết hợp với calci và vitamin D. Liệu pháp thay thế hormon sở dĩ bị gác lại, không dùng tới nữa là do tương quan giữa nguy cơ và lợi ích ngả nhiều về phía nguy cơ, nếu việc điều trị được tiến hành dài hạn, và cũng do đó liệu pháp bisphosphonat trở thành liệu pháp được lựa chọn trước tiên, do có hiệu quả rõ rệt chống gãy xương và do tính dung nạp tốt. Tuy nhiên, do dược lý học của loại thuốc này ngày càng được tìm hiểu rõ, nên đã cho phép tìm ra những loại thuốc dùng gián đoạn (tức là những loại thuốc chỉ cần dùng một lần trong nhiều ngày). Loại thuốc này làm cho việc điều trị đơn giản hơn, sự tuân thủ y lệnh cũng tốt hơn.

Xem chi tiết

Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng, hình ảnh chụp cộng hưởng từ não tủy và kết quả điều trị bệnh viêm não tủy rải rác cấp tính tại Bệnh viện nhi Trung ương

Chuyên ngành: Nhi khoa

Tên hướng dẫn: PGS.TS. Nguyễn Văn Thắng

Tên tác giả: ĐINH THỊ THU PHƯƠNG

Viêm não tủy rải rác c p tính (Acute disseminated encephalomyelitis – ADEM) là m t bệnh não qua trung gian miễn dịch ở trẻ em xu t hiện sau khi nhiễm virut như sởi, quai bị, thuỷ đ u, rubella... nhưng bệnh cũng c th xảy ra sau nhiễm vi khuẩn, ký sinh trùng hay tiêm vacxin hoặc th m chí là tự phát. Bệnh viêm não tủy rải rác c p (VNTRR) là bệnh không phổ biến, với tỷ lệ được ước lượng ở California là 0,4/100.000 dân/ n m ở Canada 0,2/100.000 dân/n m [1].
Bi u hiện lâm sàng và c n lâm sàng của bệnh r t đa ng. Trước kia, các bác sỹ chẩn đoán bệnh chủ yếu dựa vào sự xu t hiện triệu chứng thần kinh và hình ảnh tổn thương ch t trắng đa ổ, t ng tín hiệu trên xung T2W và FLAIR trong phim c ng hưởng từ (CHT), sau khi đ l i trừ các bệnh lý khác. Gần đây, nhóm nghiên cứu bệnh xơ cứng rải rác Nhi khoa Qu c tế (International Pediatric MS Study Group - IPMSG) bao gồm các thầy thu c, chuyên gia thần kinh nhi khoa và chuyên gia thần kinh người lớn v di truy n, dịch tễ, tâm thần kinh đi u ư ng và miễn dịch đ đ xu t các tiêu chuẩn chẩn đ n bệnh VNTRR cho trẻ ưới 10 tuổi [2]. Mặc dù v y, trong thực tế lâm sàng đôi khi bệnh VNTRR tái phát cũng r t khó phân biệt với bệnh xơ cứng rải rác (multiple sclerosis: XCRR) [1]. Hiện nay, đi u trị bệnh VNTRR dựa trên cơ chế bệnh sinh của bệnh tương tự như bệnh XCRR, chủ yếu là sử dụng Steroid và ti m tĩnh m ch globulin miễn dịch. a s bệnh nhân mắc bệnh VNTRR hồi phục hoàn toàn, m t s trường hợp hồi phục nhưng còn tồn t i di chứng và có tới 5% bệnh nhân tử vong [3].
T i khoa Thần kinh, Bệnh viện hi Trung Ương đ chẩn đ n đi u trị cứu s ng và h n chế nhi u di chứng thần kinh cho trẻ bị bệnh VNTRR từ
2
nhi u n m nay. Tuy nhi n đến nay t i Việt Nam gần như chưa c nghi n cứu nào v đặc đi m lâm sàng và xét nghiệm cũng như đ nh gi kết quả đi u trị bệnh này ở trẻ em ngoài m t báo cáo v 6 trường hợp bệnh nhi n m 2013 của ỗ Thị Thanh ương [4]. Vì v y, tôi thực hiện đ tài với mong mu n hi u rõ hơn v đặc đi m lâm sàng, tổn thương n h ặc tủy trên hình ảnh c ng hưởng từ, chẩn đ n x c định bệnh, giải ph p đi u trị hợp lý, kết quả và ti n lượng bệnh tr n hướng d n đi u trị bệnh của y v n thế giới. Nghiên cứu được thực hiện với t n đ tài là: “Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng, hình ảnh chụp cộng hưởng từ não tủy và kết quả điều trị bệnh viêm não tủy rải rác cấp tính tại Bệnh viện nhi Trung ương”.
Nghiên cứu được đưa ra với hai mục tiêu:
1. Mô tả đặc điểm lâm sàng, hình ảnh chụp cộng hưởng từ não tủy bệnh viêm não tủy rải rác cấp tính.
2. Nhận xét kết quả điều trị bệnh viêm não tủy rải rác cấp tính.

Xem chi tiết

Sự phát triển âm đầu của âm tiết ở trẻ em bình thường tuổi tiền học đường, địa bàn nội thành Hà Nội

Năm xuất bản: 2006

Số xuất bản: 2

Tác giả: Vũ Thị Bích Hạnh và cộng sự

Khi đánh giá phát âm và ngôn ngữ của trẻ em nói tiếng Việt, chúng ta không có cơ sở bình thường nào để so sánh. Mục tiêu: (1) Nghiên cứu độ dài trung bình của phát ngôn ở mỗi độ tuổi. (2) Nghiên cứu quá trình hoàn thiện của các phụ âm đầu âm tiết của trẻ em tuổi tiền học đường, địa bàn nội thành Hà Nội. Phương pháp: Mô tả cắt ngang: Ghi âm hội thoại tự do của trẻ với người thân và dùng bảng từ thử để kiểm tra. Tính độ dài trung bình của phát ngôn; âm được coi là hoàn chỉnh nếu tần suất tạo âm đúng đạt trên 85%. Kết quả: Độ dài phát ngôn tăng từ 1,36 (12 - 18th) lên 6,6 âm tiết (độ tuổi 60 - 72th). Thứ tự hoàn thiện là các âm “m, b, p, k, h... ” rồi tới các âm “ x, n, th, kh... “. Kết luận: Độ dài phát ngôn tỷ lệ thuận với độ tuổi. Các âm đầu có bộ vị phía trước, là âm tắc, âm hữu thanh được hoàn chỉnh sớm hơn so với âm phía sau, âm xát và âm vô thanh.

Xem chi tiết

Đánh giá các yếu tố tiên lượng thất bại của thông khí nhân tạo không xâm nhập trong đợt cấp bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính

Chuyên ngành: Hồi sức cấp cứu

Tên hướng dẫn: PGS.TS. NGUYỄN ĐẠT ANH

Tên tác giả: PHẠM THỊ TRÀ GIANG

Theo WHO, bệnh phổi t c ngh n mạn tính (COPD) là m t vấn đề mang tính toàn cầu với số lượng khoảng 65 triệu người m c COPD mức đ trung bình đến n ng và hơn 3 triệu người chết vì COPD 2005 tương ứng với 5% tử vong do mọi nguyên nhân. Trong đ khoảng 90% tử vong do COPD các nước thu nhập trung bình và thấp. COPD là nguyên nhân gây tử vong hàng thứ 5 vào 2002 hàng thứ 3 trong thập kỉ qua chỉ sau bệnh thiếu máu cơ tim đ t quỵ. Theo dự đoán tử vong do COPD c thể tăng lên 30% trong 10 năm tới nếu không c nh ng hành đ ng khẩn cấp loại trừ các yếu tố nguy cơ đ c biệt là thuốc lá [1].
Ở bệnh nhân nhập viện vì đợt cấp COPD thường giai đoạn III và IV thông khí nhân tạo không xâm nhập (TKNTKXN) được sử dụng để cải thiện triệu chứng lâm sàng tình trạng toan hô hấp [2]. Phương thức TKNTKXN lần đầu được Meduri áp dụng vào năm 1987 cho 11 bệnh nhân đợt cấp COPD và ngày càng phổ biến r ng rãi nhờ ưu thế giảm t lệ viêm phổi liên quan đến th máy tránh tai biến do đ t NKQ và m khí quản (MKQ) giảm số ngày nằm viện và chi phí điều trị [3],[4].
M c d phương pháp này c nhiều ưu điểm nhưng vẫn c bệnh nhân(BN) thất bại TKNTKXN với tỉ lệ từ 17,9% đến 52,4% [5]. Nếu không phát hiện kịp thời các trường hợp thất bại TKNTKXN c thể làm chậm việc đ t NKQ và gây nguy hiểm cho BN kéo dài thời gian nằm viện tăng t lệ nhiễm tr ng bệnh viện. Theo nghiên cứu của Morreti và c ng sự tử vong trong nh m thất bại mu n so với thất bại sớm là 92% so với 53% [6]. Do đ việc tiên lượng nguy cơ thất bại của TKNTKXN cực kì quan trọng để quyết định thời điểm chuyển sang đ t NKQ ho c TKNTXN.
2
Đã c nhiều nghiên cứu trên thế giới về yếu tố tiên lượng kết quả TKNTKXN. Tuy nhiên trong điều kiện thực tế kết quả thành công hay thất bại của TKNTKXN còn phụ thu c vào điều kiện của khoa phòng như trang thiết bị kinh nghiệm của đ i ngũ nhân viên y tế khả năng theo d i BN thời gian từ khi kh i phát đợt cấp cho đến khi nhập viện. Ở Việt Nam đã c 1 số nghiên cứu bước đầu tìm hiểu về yếu tố tiên lượng thành công của TKNTKXN tuy nhiên các nghiên cứu trước đều dựa trên phân tích hồi quy đơn biến và chưa khảo sát đầy đủ các yếu tố tiên lượng. Vì thế ch ng tôi tiến hành đề tài: “Đánh giá các yếu tố tiên lượng thất bại của thông khí nhân tạo không xâm nhập trong đợt cấp bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính” nhằm 2 mục tiêu:
1. Mô tả các đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng ở bệnh nhân suy hô hấp cấp do đợt cấp bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính được thông khí nhân tạo không xâm nhập.
2. Đánh giá các yếu tố tiên lượng thất bại của thông khí nhân tạo không xâm nhập ở bệnh nhân suy hô hấp cấp do đợt cấp bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính.

Xem chi tiết

Tác dụng của ACFP-ACP và vécni có fluor trên men răng trong khử khoáng thực nghiệm

Năm xuất bản: 2010

Số xuất bản: 15.1

Tác giả: Nguyễn Thị Thư, Hoàng Đạo Bảo Trâm, Hoàng Tử Hùng

Sữa và các sản phẩm từ sữa là nhóm thực phẩm có tác dụng kháng sâu răng được nhắc đến từ những năm 50 của thế kỷ XX. Casein phosphopeptide (CPP), một loại protein có trong sữa, có khả năng kết hợp và ổn định với Amorphous Calcium Phosphate để hình thành phức hợp Casein Phosphopeptide - Amorphous Calcium Phosphate (CPP-ACP). Hơn nữa, CPP-ACP có khả năng kết hợp với fluor để hình thành phức hợp Casein Phosphopeptide - Amorphous Calcium Fluoride Phosphate (CPP-ACFP). Để đánh giá tác dụng của CPP-ACFP (có trong thương phẩm Tooth Mousse Plus -TMP) đối với men răng trước tác nhân khử khoáng, nghiên cứu in vitro này được thực hiện với mục tiêu: nhằm đánh giá tác dụng của CPP-ACFP đối với men răng trong môi trường khử khoáng, đồng thời so sánh với các sản phẩm chỉ chứa fluor nồng độ cao, đó là véc ni có fluor (Shellac F và Duraphat®). Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: nghiên cứu gồm ba thử nghiệm (1) phân tích thành phần nguyên tố hóa học, (2) quan sát hình thái vi thể bề mặt (SEM), (3) đo độ cứng bề mặt của các mẫu ở bốn nhóm thử nghiệm (Tooth Mousse Plus, Shellac F, Duraphat® và nhóm chứng). Mỗi nhóm được xử lý với từng loại sản phẩm thử nghiệm trước khi ngâm trong dung dịch khử khoáng. Kết quả: kết quả cho thấy tỉ lệ calci và phospho cao nhất ở nhóm TMP. Tỷ lệ fluor và độ cứng bề mặt tăng cao nhất ở nhóm Duraphat®. Sự mất chất trên bề mặt xảy ra nhiều nhất ở nhóm chứng. Đây là nghiên cứu đầu tiên về tác dụng của Tooth Mousse Plus trên men răng trong khử khoáng/tái khoáng thực nghiệm so với hai loại véc ni có fluor. Kết quả nghiên cứu cho thấy tác dụng tích cực của Tooth Mousse Plus, Shellac F và Duraphat® đối với men răng trong môi trường khử khoáng. Mặt khác, đây là các sản phẩm đã được chứng minh có tính an toàn khi sử dụng trong miệng. Tổ chức sức khỏe thế giới (WHO) đã khuyến cáo sử dụng véc ni có fluor cho các nhóm có nguy cơ sâu răng cao. Shellac F là sản phẩm quy mô phòng thí nghiệm cũng đã chứng minh được tác dụng chống ê buốt, không có độc tính và làm giảm tính thấm của ngà răng. Thử nghiệm lâm sàng cũng cho thấy có tác dụng tăng cường hiệu quả kháng sâu răng. Vì vậy, có thể sử dụng rộng rãi các sản phẩm này trên những đối tượng có nguy cơ sâu răng và nguy cơ mất khoáng men răng cao nhằm ngăn chặn hiện tượng khử khoáng cũng như giúp tăng cường sự tái khoáng hóa men răng. Kết luận và khuyến nghị: Tooth Mousse Plus cung cấp calci, phospho và làm bề mặt men răng cứng chắc hơn. Shellac F và Duraphat® ngăn cản sự hòa tan calci, phospho của men răng, đồng thời cung cấp fluor cho men răng và giúp men răng cứng chắc hơn. Nghiên cứu này đã đánh giá tác dụng của các sản phẩm trên đối với bề mặt của sang thương. Một sang thương men răng mất khoáng cần phải được đánh giá toàn bộ từ đáy đến bề mặt sang thương, vì vậy cần thực hiện thêm một nghiên cứu khác để đánh giá tác dụng của các sản phẩm này theo chiều sâu của sang thương.

Xem chi tiết