Nghiên cứu điều trị phẫu thuật bệnh rò Hậu Môn tại bệnh viện Bạch Mai

Chuyên ngành: Ngoại khoa

Tên hướng dẫn: PGS.TS. TRẦN HIẾU HỌC

Tên tác giả: NGUYỄN THẾ HIỆP

Ngày gửi: 27-12-2017 11:04 AM

Cập nhật cuối: 27-12-2017 11:04 AM

Upload bởi: Admin

Dung lượng: 0 Bytes


Vui lòng [Đăng nhập] để tải tài liệu này


ĐẶT VẤN ĐỀ

          Rò hậu môn (RHM) là hậu quả của sự viêm nhiễm xảy ra tại các tuyến Hermann - Desfosses, quá trình viêm nhiễm này tạo ra ổ mủ nằm trong khoang giữa cơ thắt trong và cơ thắt ngoài. Từ đây mủ lan ra xung quanh theo lớp cơ dọc dài phức hợp sau đó có thể phá ra da quanh lỗ hậu môn hay vỡ vào lòng ống hậu môn trực tràng (HM TT) tạo thành đường rò với nhiều hình thái khác nhau. Áp xe và rò là hai giai đoạn của một quá trình bệnh lý, áp xe không được xử lý hoặc xử lý không tốt sẽ dẫn tới rò. Đây là bệnh lý thường gặp ở vùng HM TT [1],[2],[3], mặc dù là bệnh lý ít gây nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt, tâm lý và chất lượng cuộc sống của người bệnh.

Có nhiều phương pháp điều trị RHM được các tác giả trong nước và trên thế giới nghiên cứu. Các phương pháp có tỷ lệ thành công không cao như: dùng keo sinh học, đặt lưới, bơm hóa chất vào đường rò, kết hợp y học cổ truyền và y học hiện đại của Việt Nam... [4],[5],[6],[7]. Các tác giả đều thống nhất phương pháp được áp dụng nhiều nhất và đạt kết quả cao nhất là phẫu thuật, trong đó việc phân loại tổn thương RHM trong mổ và sử dụng các phương pháp thích hợp là rất quan trọng [8],[9].

Biến chứng chính của phẫu thuật RHM là tái phát và mất tự chủ hậu môn (HM). Tỷ lệ các biến chứng sau mổ và kết quả chung của phẫu thuật khác nhau tùy theo các nghiên cứu. Nó phụ thuộc rất nhiều vào thương tổn đơn giản hay phức tạp của ổ áp xe, đường rò, trình độ, kinh nghiệm của phẫu thuật viên (PTV) và việc chăm sóc vết thương sau mổ [10],[11]. Vì vậy việc điều trị RHM đến nay vẫn còn là đề tài tranh luận và thách thức thật sự với các phẫu thuật viên tiêu hóa.