Đánh giá mật độ xương, nồng độ CANXI, PHOSPHO và VITAMIN D ở bệnh nhân PARKINSON

Chuyên ngành: Nội thần kinh

Tên hướng dẫn: PGS.TS. NGUYỄN VĂN LIỆU

Tên tác giả: NGUYỄN THỊ BÍCH LỆ

Ngày gửi: 10-11-2017 05:58 PM

Cập nhật cuối: 10-11-2017 05:58 PM

Upload bởi: Admin

Dung lượng: 0 Bytes


Vui lòng [Đăng nhập] để tải tài liệu này


ĐẶT VẤN ĐỀ

 

Bệnh Parkinson là một rối loạn thần kinh thoái hóa tiến triển thường gặp ở người cao tuổi.Độ tuổi khởi bệnh Parkinson trung bình vào khoảng trên 60 tuổi [1], gặp ở khoảng 2% người trên 65 tuổi [2] và có thể gặp ở mọi vùng miền, mọi dân tộc trên khắp thế giới [3],[4],[5]. Bệnh được phát hiện và mô tả lần đầu tiên vào năm 1817 bởi James Parkinson. Bệnh được đặc trưng bởi rối loạn vận động bao gồm giảm vận động, run, cứng và mất ổn định tư thế. Các triệu chứng vận động chủ yếu là kết quả của cái chết liên tục của các tế bào thần kinh dopaminergic ở liềm đen và thể vân của não.Ngoài ra, bệnh nhân Parkinson còn có các rối loạn khác ngoài vận động như suy giảm chức năng nhận thức, rối loạn chức năng thực vật, rối loạn giấc ngủ, rối loạn tiểu tiện, trầm cảm….[3],[4],[6],[7].

Chẩn đoán bệnh dựa vào lâm sàng và không có xét nghiệm nào đặc hiệu. Do các rối loạn vận động đặc trưng của bệnh, người mắc Parkinson thường ít vận động và ít tham gia các hoạt động ngoài trời. Ít vận động cơ thể dẫn đến việc mất chất xương trong khi ít tiếp xúc với ánh nắng mặt trời làm cơ thể thiếu vitamin D, chất cần thiết để xương vững chắc. Điều này làm tăng nguy cơ loãng xương ở người Parkinson. Các bệnh nhân bị bệnh Parkinson có nguy cơ gãy xương cao hơn, đặc biệt là nguy cơ gãy xương hông, so với các đối tượng khác cùng tuổi vì nguy cơ té ngã cao và mật độ khoáng xương thấp hơn. Mất xương ở bệnh Parkinson có thể liên quan với mức độ nghiêm trọng và thời gian của bệnh. Các cơ chế khác nhau nghi ngờ mất xương nhanh ở bệnh Parkinson, trong số đó giảm cân và giảm vận động đóng vai trò then chốt. Các thuốc điều trị Parkinson hiện nay, đặc biệt là levodopa, cũng góp phần vào giảm mật độ xương trên những bệnh nhân này. Do vậy cần thiết phải tầm soát và điều trị loãng xương ở bệnh nhân Parkinson [8].Canxi và phospho tham gia vào cấu tạo xương, là những thành phần cơ bản tạo nên sức mạnh của xương,trong khi đó vitamin D lại tham gia kích thích tái hấp thu canxi và phospho tại ruột và kích hoạt hoạt tính của các hủy cốt bào nhờ đó làm tăng tính khả dụng của canxi và phosphat trong máu.Thiếu hụt vitamin D, canxi hoặc phospho có thể làm suy giảm tình trạng tạo chất khoáng bình thường của xương, vì vậy gây bệnh còi xương, nhuyễn xương hoặc loãng xương. Để đánh giá độ loãng xương người ta đo mật độ xương (BMD) bằng phương pháp hấp thụ tia X năng lượng kép. Ngoài ra để đánh giá toàn diện tình trạng chuyển hóa tạo xương, cần định lượng các chất trong máu như canxi, phospho, vitamin D.