Đánh giá kết quả phẫu thuật LICHENSTEIN trong điều trị thoát vị Bẹn tại bệnh viện Đại Học Y Hà Nội

Chuyên ngành: Ngoại khoa

Tên hướng dẫn: PGS. TS. PHẠM ĐỨC HUẤN

Tên tác giả: TRẦN MẬU VIỆT

Ngày gửi: 10-11-2017 04:33 PM

Cập nhật cuối: 10-11-2017 04:33 PM

Upload bởi: Admin

Dung lượng: 0 Bytes


Vui lòng [Đăng nhập] để tải tài liệu này


ĐẶT VẤN ĐỀ

 

 Thoát vị bẹn là bệnh lý ngoại khoa hay gặp, do các tạng trong ổ bụng chui qua ống bẹn và là điểm yếu thành bụng vùng bẹn. Bệnh gặp ở mọi lứa tuổi và thường ở nam giới.

           Tại Mỹ, mỗi năm có khoảng 700.000 bệnh nhân thoát vị bẹn được phẫu thuật [1],[2]. Tại Đức có khoảng 230.000 bệnh nhân phẫu thuật thoát vị bẹn [3], tại Anh có khoảng 100.000 bệnh nhân phẫu thuật thoát vị bẹn hàng năm [4], tại Pháp phẫu thuật thoát vị bẹn đứng thứ 2 sau cắt ruột thừa [5].

Điều trị thoát vị bẹn ở người lớn hiện nay trên Thế Giới và Việt Nam có nhiều kỹ thuật được áp dụng như: Tạo hình vùng bẹn bằng mô tự thân, bằng mảnh ghép. Trong đó tỉ lệ tái phát sau mổ thoát vị bẹn bằng mô tự thân khá cao.

           Nguyễn Văn Liễu ứng dụng phẫu thuật Shouldice để điều trị 89 bệnh nhân thoát vị bẹn có tỉ lệ tái phát là 3,8 %, thời gian theo dõi từ 2-8 năm [6].

           Ngô Viết Tuấn ứng dụng phẫu thuật Shouldice cải biên hai lớp để điều trị 145 bệnh nhân thoát vị bẹn có tỉ lệ tái phát là 3,7 % với thời gian theo dõi từ 6 tháng đến 4 năm [7].

          Các kỹ thuật mổ dùng mô tự thân như Bassini, McVay, Shouldice, có nhược điểm chung là: Đường khâu căng, do phải kéo 2 mép cân cơ vốn khá xa nhau khâu lại với nhau, làm cho bệnh nhân đau nhiều sau mổ, sự phục hồi chậm. Ngoài ra đường khâu căng còn làm cho lớp khâu tạo hình thiếu máu nuôi, sẹo lành không tốt, có thể dẫn đến tái phát [5],[8]. Tỉ lệ tái phát sau mổ dùng mô tự thân tại Châu Âu từ 5 – 15 % [9].