Đánh giá kết quả kết hợp xương đinh nội tủy sau cố định ngoài do gãy hở thân 2 xương cẳng chân tại bệnh viện Việt Đức

Chuyên ngành: Chấn thương chỉnh hình

Tên hướng dẫn: PGS.TS. Nguyễn Xuân Thùy

Tên tác giả: BẠCH NGỌC HOÀNG

Ngày gửi: 10-11-2017 05:02 PM

Cập nhật cuối: 10-11-2017 05:02 PM

Upload bởi: Admin

Dung lượng: 0 Bytes


Vui lòng [Đăng nhập] để tải tài liệu này


ĐẶT VẤN ĐỀ

Gãy hở thân hai xương cẳng chân là một tổn thương thường gặp, chiếm tỷ lệ cao trong gãy hở các thân xương dài và có xu hướng ngày càng tăng do sự phát triển của các phương tiện giao thông cơ giới và lao động công nghiệp hóa. Theo thống kê của bệnh viện Chợ Rẫy (1986) gãy hở thân hai xương cẳng chân chiếm 49% tổng số các trường hợp gãy hở thân xương dài. Tại khoa Chấn thương chỉnh hình Bệnh viện Việt Đức (1993) tỷ lệ này là 37,2% trong đó gãy hở độ II, độ III chiếm 68,18%. Thống kê trong 3 năm (2000 - 2003) tại khoa Chấn thương chỉnh hình Bệnh viện 103 có 152 trường hợp gãy hở xương chày nhập viện điều trị.

Do đặc điểm cấu tạo giải phẫu vùng cẳng chân, mặt trước trong chỉ có da, nên xương cẳng chân dễ bị gãy hở, lớp da ở đây dễ bị chấn thương bầm giập phải cắt bỏ hoặc hoại tử thứ phát gây khuyết hổng phần mềm lộ xương, viêm xương. Chính vì vậy việc điều trị còn nhiều khó khăn.

Có nhiều phương pháp cố định ổ gãy trong điều trị gãy hở thân hai xương cẳng chân, mỗi phương pháp đều có những ưu và nhược điểm riêng. Việc lựa chọn phương pháp cố định ổ gãy phải dựa trên các yếu tố như: vị trí gãy, tính chất tổn thương, mức độ nhiễm bẩn, thời điểm xử trí… Dựa trên các yếu tố này, một số tác giả đã phân gãy xương hở thành các độ gãy khác nhau làm cơ sở cho lựa chọn phương pháp điều trị. Theo đó phương hướng chung hiện nay trong điều trị gãy xương hở là đối với gãy hở độ I, độ II thì có thể kết hợp xương sớm ngay kỳ đầu, còn gãy xương hở độ III thì cố định ổ gãy bằng khung cố định ngoài. Ngoài ra một số trường hợp tuy bệnh nhân bị gãy hở độ I, độ II nhưng có kết hợp với các tổn thương khác, thời điểm xử trí muộn, tình trạng toàn thân không cho phép kết hợp xương bên trong ngay được, thì khung cố định ngoài cũng được sử dụng để cố định ổ gãy. Tuy nhiên, khung cố định ngoài nếu để lâu sẽ gây phiền toái và bất lợi cho người bệnh như vướng víu, cồng kềnh, ảnh hưởng đến sinh hoạt, thẩm mỹ, tỷ lệ nhiễm khuẩn chân đinh, tỷ lệ liền lệch, không liền xương cao…Vì vậy những năm gần đây một số tác giả chủ trương chuyển cố định ngoài sang cố định trong khi tình trạng toàn thân và tại chỗ của bệnh nhân đã được điều trị ổn định. Vấn đề đặt ra là khi nào thì chuyển từ cố định ngoài sang cố định trong, có hay không tháo cố định ngoài trước khi phẫu thuật còn đang là vấn đề thảo luận.